Posted in Hiện đại, Sự Kiện Sát Nhân Tại Vịnh Thiên Nga, đam mỹ

[SỰ KIỆN SÁT NHÂN] – 40 + 41 + 42.

Sự Kiện Sát Nhân Tại Vịnh Thiên Nga

Tác giả: Tần Tam Kiến

Thể loại: Hiện đại, nhân duyên bất ngờ gặp gỡ, đô thị tình duyên, trưởng thành dịu dàng công x kiệm lời ôn hòa thụ, chế phục tình duyên, HE.

Editor: ♪ Đậu ♪

Chương 40: [Hình Bách Xuyên 1.9]

Khi Giang Lạc dọn đi tôi không biết phải làm gì, nên đành không làm gì cả.

Tất cả giác quan đều đình chỉ làm việc, chỉ còn cái xác rỗng ngồi trên sofa.

Tôi trách Giang Lạc kiên quyết dọn khỏi nơi này, cũng trách bản thân không thẳng thắn thật lòng.

Rõ ràng rất muốn bảo em ấy ở lại nhưng lại bị vướng bởi thể diện, cũng vướng bởi đạo đức thành thử không thể nói ra thành lời.

Cứ như thể chỉ cần nói ra thì những dục vọng đi kèm khác cũng sẽ bộc phát theo vậy.

Nếu thế, từ nay về sau Giang Lạc sẽ nhìn tôi như thế nào?

Yêu người yêu của em trai mình suy cho cùng không phải chuyện vẻ vang gì cho cam, dù rằng em trai đã nhắm mắt xuôi tay.

Nhìn ảnh của Bách Lâm, tôi có phần hổ thẹn, biết nó không thể nhìn mình nhưng vẫn cảm thấy khó chịu.

Sau khi Giang Lạc đóng cửa lại, tôi đứng dậy ra ban công nhìn theo chiếc xe tải của công ty dọn nhà, rồi quay vào trong nhà úp toàn bộ hình của Bách Lâm xuống mặt bàn.

Tôi không thể nào đối mặt với nó, chí ít bây giờ là thế.

Cha mẹ đều không có đây, Giang Lạc thì dọn đi rồi, đã ước định gia đình bốn người sẽ bên nhau mà giờ đây trở nên trống vắng.

Tôi lên lầu, đẩy cửa đi vào căn phòng lúc trước Giang Lạc ở, trống rỗng, em ấy không để lại một thứ gì, xem ra ngay cả lý do “quay về lấy đồ bỏ quên” cũng không tính dùng đến.

Tôi mở tủ quần áo, bên trên treo một hàng móc bằng nhựa, chúng tôi mua chúng ở siêu thị đối diện khu dân cư trong ngày chuyển đến đây, em không mang đi cái nào cả.

Quay người lại, chiếc giường em ấy từng ngủ cũng chỉ còn lại mỗi tấm nệm trơ trọi, tôi bước lại nằm lên, tưởng tượng ra dáng vẻ mỗi đêm Giang Lạc nằm ngủ trên nó.

Sắc trời dần sẩm tối, tôi không thấy buồn ngủ.

Ngồi dậy từ trên giường, mở đèn lên, tôi bất chợt phát hiện ngăn kéo của chiếc bàn kê cạnh giường bị mở ra.

Bước đến, thấy bên trong có tờ giấy ghi chú.

Tôi biết Giang Lạc yêu Bách Lâm tha thiết, ngày trước điều đó làm tôi thấy rất tiếc thương, còn bây giờ lại khá ghen tị.

Tôi ghen tị với em trai, vì nó có được trọn vẹn tình yêu của Giang Lạc.

Tờ ghi chú trong tay tôi chỉ vỏn vẹn ba chữ.

Ba chữ tôi cầm trong tay nhưng chẳng thể có được.

Chúng không thuộc về tôi, tôi chỉ có thể buông chúng nó ra.

Quay ra cửa, tắt đèn rồi mà mắt tôi vẫn dính vào cái ngăn kéo đó.

Giang Lạc viết: Em yêu anh.

Nó có lẽ là lời bộc bạch cuối cùng dành cho Bách Lâm.

Cho dù người đó đã không còn, cho dù biết mình đã từng bị phản bội, thế nhưng vẫn yêu tha thiết, Giang Lạc như vậy làm tôi càng đau lòng, không dám mơ tưởng ôm ấp.

Tôi cầm chìa khóa, lúc đi ra cửa không biết mình làm vậy có đúng không nhưng tôi muốn gặp em ấy, ngay bây giờ.

Trên đường đi gọi cho em mấy cuộc mà không bắt máy, chuyện này làm tôi cực kỳ lo lắng.

Bình thường nếu Giang Lạc không thể nghe điện thoại ngay khi đó thì lúc sau sẽ lập tức gọi lại cho tôi, song lần này đến tận khi tôi đứng trước cửa nhà mới của em ấy nhấn chuông liên tục rồi mà vẫn không có ai phản hồi.

Tôi sợ lắm, sợ em xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Tôi biết mình thế này là không được, nhưng bây giờ tôi chính là vậy, tất cả mọi việc có dính đến Giang Lạc đều làm tôi vui làm tôi sợ.

Cuối cùng em ấy cũng mở cửa, nói rằng mình bất cẩn ngủ quên.

Em ấy đúng là đứa trẻ xấu, hại tôi lo đến chảy mồ hôi lạnh khắp người.

Trong nhà nồng mùi khói thuốc, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn em trốn trong đây hút thuốc.

Sau này không có tôi theo dõi, không biết có phải tên này mãi mãi không cai được thuốc lá không.

Tôi muốn nấu ít đồ ăn nhưng nhà mới nên không có gì hết, quan trọng hơn đó là Giang Lạc bị sốt.

Thời gian này mặc dù nhiệt độ ban ngày cao được tí đỉnh, nhưng đến chạng vạng thì vẫn sẽ rất lạnh, em ấy ngủ ở phòng khách, lại đi chân trần, không sinh bệnh mới lạ.

Khó khăn lắm mới dỗ được em ăn chút cháo, không nấu ăn trong nhà được chỉ đành gọi người giao đến, em ấy ăn một miếng, cau mày  chê: “Không ngon bằng dì nấu.”

Tôi muốn nói vậy thì quay về với tôi đi.

Nhưng mở miệng rồi vẫn không nói ra được.

Trên phương diện tình cảm tôi luôn là thế, có lẽ tôi đã dùng tất cả sự quả quyết vào công việc nên qua mặt này thì cứ lo trước lo sau, không thẳng thắn dứt khoát gì cả.

Nhưng nếu đổi thành người khác, có lẽ tôi sẽ không khó mở lời như thế này.

Ăn xong, lại nhìn em ấy uống thuốc.

Giang Lạc nằm yên trên sofa không muốn nhúc nhích, bộ dạng biếng nhác ấy hoàn toàn không còn là con nai như lúc trước mà đã chuyển mình biến hóa thành con mèo ranh mãnh.

“Đến giường ngủ đi.” Tôi vỗ nhẹ em ấy nhưng em nắm lấy ngón tay tôi.

“Không muốn động.”

Tôi tính nói thế thì để tôi ôm em đi nhưng không thể, cũng không dám.

Vậy là ngồi chồm hổm cạnh sofa kiên nhẫn khuyên nhủ: “Đi ngủ một giấc cho ngon, mai đừng đến công ty, cho em một ngày nghỉ đó, nghỉ ngơi cho tốt.”

Em ấy nhìn tôi, tốc độ chớp mắt chậm hơn bình thường rất nhiều.

“Nghe lời.” Tôi sờ trán em, vẫn chưa hạ sốt, điệu bộ nóng nảy, “Nếu không tôi dẫn em đến bệnh viện nhé?”

“Không cần.” Giang Lạc ngồi dậy, ngáp một cái rồi đứng dậy đi về phía phòng ngủ, “Em đi ngủ đây.”

Thấy em ấy nằm lên giường, tình cảnh của tôi trở nên khá lúng túng.

Đi thì không muốn đi vì không yên lòng, nhưng ở lại th ám muội quá, ngày đầu tiên người ta dọn nhà đã ngủ lại, chuyện này không hợp đạo lý.

“Anh phải đi à?” Giang Lạc nằm thẳng nhìn tôi chăm chú.

Tôi lại sờ trán em, thật ra không sờ cũng biết, nhiệt độ không thể hạ xuống nhanh như vậy.

“Em muốn tôi đi à?” Tôi cố gắng nói sao cho không quá niềm nở để em không nhìn thấu tâm tư của mình.

Giang Lạc hơi do dự xong đáp: “Không muốn.”

Giây khắc đó hình như tôi nghe thấy tiếng tim mình rơi xuống đất, nếu không phải em ấy đang ở trước mặt thì có lẽ tôi đã reo lên thành tiếng.

Tôi mỉm cười nhìn em, ngồi xuống bên giường dém góc chăn cho em: “Vậy tôi sẽ không đi.”

Em ấy cũng cười, đôi mắt cong lên rất dễ thương.

Tối ngày hôm ấy Giang Lạc ngủ rất sâu, có lẽ vì bệnh nên đến hơn nửa đêm thì mơ thấy ác mộng, túm tay tôi, móng tay ghim vào trong mu bàn tay tôi, lòng bàn tay ướt mồ hôi.

Cả tối tôi không tài nào chợp mắt, không ngủ mà chỉ muốn ngắm nhìn em ấy.

Trước đây sinh sống cùng nhau cả ngày lẫn đêm không biết quý trọng, bây giờ phải tách ra mới biết nắm bắt từng giây từng phút, ngay cả chớp mắt cũng không nỡ chớp.

Tôi nghĩ mình cần một cái máy DV để lén ghi lại mỗi một biểu cảm của em ấy, về sau ở nhà mà thấy nhớ thì bật lên nhìn, cũng thỏa mãn dục vọng đáng xấu hổ của mình.

Hơn 4 giờ, tôi rốt cục không chịu nổi nữa, nổi lên tâm tư đùa giỡn, nằm xuống phía còn lại của giường, dĩ nhiên tay chúng tôi vẫn đang nắm lấy nhau.

Không nhớ rõ lắm đây là lần thứ mấy bị em ấy cào mu bàn tay, chắc Giang Lạc là người tạo ra “thương tổn” lớn nhất, “vết thương” nhiều nhất với tôi.

Buổi sáng tôi bị âm thanh thông báo của điện thoại đánh thức, tin nhắn Wechat gửi đến dồn dập, toàn là của mấy thằng nhóc trong công ty hỏi tôi mấy giờ đến.

Tôi nhìn sang Giang Lạc, vẫn chưa tỉnh, sờ trán em, không biết có phải do ảnh hưởng của tâm lý không mà cứ thấy nó còn nong nóng.

Tôi gửi tin nhắn trả lời họ là mình có việc chiều sẽ đến.

Lý Giang Lạc là người đầu tiên ngoại trừ gia đình chen vào trong cuộc sống của tôi làm tôi phải gác lại công việc.

Tôi chỉnh điện thoại thành chế độ Im Lặng, sau đó lướt ứng dụng giao đồ ăn, gọi hai phần cháo đến.

Lúc chuông cửa vang lên Giang Lạc mở mắt, đã gần 8 giờ, là giờ nên xuống giường rồi.

Tôi đi lấy đồ ăn, dọn lên bàn xong thì vào phòng gọi Giang Lạc rửa mặt ăn cháo.

Bỗng nhiên tôi xuất hiện một ảo giác đáng sợ, cứ như tôi và Giang Lạc là đôi tình nhân sống cùng nhau, thế giới của hai người vừa yên bình vừa ấm áp.

Tôi biết mình không nên nghĩ như thế, nhưng khoảnh khắc này làm tôi không thể kiểm soát được đầu óc.

Lại nghĩ đến quá khứ có lẽ Bách Lâm và Giang Lạc đã luôn trải qua cuộc sống như này.

Nếu không có sự kiện Bách Lâm ngoại tình dẫn đến nhiễm HIV thì chắc hẳn bây giờ họ vẫn duy trì trạng thái như thế.

Thân mật mà cũng xa cách.

Bọn họ không có đời sống tình dục, những năm qua phải chăng đều có cảm giác giống thế này.

Tôi không khỏi nghĩ nếu tôi là Bách Lâm, có lẽ tôi sẽ không chống chọi được mê hoặc, có lẽ sẽ không chịu nổi việc không thể có được người yêu của mình.

Tôi nghĩ mình cũng không làm được.

Trên đời này không có thánh nhân thật sự, chỉ có dục vọng không ngừng bành trướng.

Nhưng nếu là tôi thì sẽ không lựa chọn con đường mà Bách Lâm đã đi.

Bọn họ đều chưa từng thử nghiệm vượt qua ranh giới đấy, mà từ bỏ chỉ vì sợ thất bại, chuyện này có thể xem là tự gánh chịu hậu quả.

Dịch Lễ nói bệnh của Giang Lạc không phải là không thể khỏi hẳn, chỉ cần bản thân em ấy chịu phối hợp thì tỉ lệ chữa khỏi hoàn toàn rất lớn.

Chỉ cần chính bản thân em ấy phối hợp.

Còn phối hợp thế nào thì tôi biết, em ấy cần phải yêu một người nào đó.

“Sao thế?” [kuroneko3026]

Tôi bị câu hỏi của em kéo về lại, đứng ở cửa nhìn hai má em ấy đỏ lựng: “Đi rửa mặt rồi ăn cháo, chốc nữa còn phải uống thuốc.”

Em gật đầu, đứng dậy, vuốt trán của mình: “Hình như không còn nóng lắm.”

Tôi nhìn em đi vào nhà vệ sinh, xoa xoa cổ mình, xóa sổ những suy nghĩ lung tung mới vừa rồi trong đầu óc.

Tôi lo lắng Giang Lạc sẽ yêu người khác, vậy chẳng thà em ấy vẫn yêu em trai tôi.

Ở nhà mới của Giang Lạc đến giữa trưa, đến xế chiều em muốn đến công ty với tôi thì bị tôi từ chối.

“Em nghỉ ngơi cho khỏe đi, tối tôi đến với em nữa.” Tôi đưa nhiệt kế cho em, “Tự đo nhiệt độ đi, chốc nữa gửi tin nhắn báo tôi một tiếng.”

Tôi cầm chìa khóa đi ra cửa, em đứng ở cửa nhìn tôi với vẻ mặt mất mát.

“Quay vào đi.” Tôi vò rối tóc em, “Hôm nay không trừ tiền lương của em, nhưng tối tôi đến mà em vẫn còn sốt thì tôi sẽ không khách khí đâu đấy.”

Tôi nói xong thì đi, tâm trạng rất tốt.

Lúc ra xe thì mẹ gọi điện đến.

“Mẹ.”

“Con làm gì thế? Cả đêm hôm qua không về!”

Lúc này tôi mới sực nhớ quên báo với bà ấy chuyện mình đến chỗ của Giang Lạc, hơi do dự rồi nói trốn tránh: “Con ở nhà bạn cả đêm, người ta sinh bệnh không ai chăm sóc.”

“Bạn à?” Mẹ tôi hỏi, “Bạn trai?”

Tôi cười bất đắc dĩ, thầm nghĩ nếu được vậy thì tốt quá.

“Không phải, chỉ là một đồng nghiệp quan hệ rất thân thiết.” Tôi thắt dây an toàn, “Con phải lái xe đây, không nói chuyện với mẹ nữa, tối có thể con sẽ về trễ, mẹ với cha đừng đợi con.”

“Chúng ta mặc kệ con.” Mẹ nói, “Con đừng chỉ bận rộn công việc, rảnh rỗi thì đi thăm Giang Lạc, thằng nhỏ mới chuyển nhà, có gì cần giúp đỡ, dù em nó không nói nhưng con cũng phải nghĩ chu đáo chứ!”

Hết 40.

Chương 41: [Lý Giang Lạc 2.0]

Lúc không cần làm việc, cơ thể được thảnh thơi nhưng không thấy đây là một chuyện vui vẻ.

Tôi không phải người cuồng công việc, chỉ là từ sau khi Bách Lâm qua đời thì bắt đầu cố hết sức giảm thiểu thời gian ở một mình, vì mỗi khi thế giới này chỉ còn lại mỗi tôi thì tôi không thể nào khống chế đầu óc mình đừng nghĩ vớ vẩn.

Anh Bách Xuyên đi rồi, tôi dần hạ sốt, co ro trên sofa đờ đẫn nhìn căn nhà xa lạ.

Tôi nhớ cuộc sống ở chỗ đó, có cô chú đáng yêu và cả anh Bách Xuyên mà tôi lén lút cất giấu tình yêu với anh.

Tôi thấy mình quá vô liêm sỉ, bạn trai chỉ mới qua đời hơn nửa năm mà đã thay lòng đổi dạ yêu người khác.

Mỗi khi nghĩ đến việc này là tôi lại căm hận bản thân mình.

Ngồi dậy tìm điện thoại, giờ phút này tôi cần Dịch Lễ.

Lúc đi tôi hơi do dự, vì không xác định anh Bách Xuyên có đột xuất quay về hay không.

Do dự một hồi thì vẫn đi ra ngoài, trên đường đi còn suy nghĩ có nên bỏ lại một chìa cho anh Bách Xuyên.

Cho người ta chìa khóa nhà mình, đây là hành động cực kỳ ám muội, cứ như mình cầm một quả tim nóng hổi giao đến tay đối phương.

Điều này rất có tác dụng ám chỉ, nhưng nói thì nói vậy chứ anh Bách Xuyên sẽ không nghĩ nhiều đâu.

Dù sao thì chúng tôi cũng đã làm người nhà trong nửa năm.

Anh ấy xem tôi là người thân, tôi cũng chỉ đành chơi trò đóng vai người thân để thỏa mãn ham muốn cá nhân.

Cũng rất hạnh phúc, chẳng phải sao?

Tôi và Dịch Lễ hẹn gặp nhau ngay tại văn phòng của y.

Tháng sau y phải về Canada, lúc nào quay lại đây là một ẩn số.

Về bệnh tình của tôi, y nói đây là cuộc kháng chiến trường kỳ, tôi có thể cảm nhận rõ rệt mình có biến hóa nhưng biến hóa này không đủ để chứng minh tôi khỏe rồi, hoặc là sắp khỏi hẳn.

Dịch Lễ nói: “Em cần tình yêu, căn bệnh này chỉ dựa vào hai chúng ta thì không thể giúp em khỏe hoàn toàn được.”

Nhưng tôi trầm mặc, vì tôi nghĩ đến người mà mình đem lòng yêu lại là một người tuyệt đối không có khả năng.

Đây có lẽ chính là tình yêu vô vọng người ta hay nói, cũng vì vậy nên e rằng tôi sẽ phải phụ lòng kỳ vọng của Dịch Lễ.

“Em đấy…” Dịch Lễ thu dọn văn kiện trên bàn, bĩu môi trách tôi, “Sao thiếu dũng cảm quá vậy? Em nhìn anh đi, biết rõ…”

Y ngừng lại, dừng động tác trên tay.

Tôi nghi hoặc hỏi: “Sao?”

Dịch Lễ nhìn tôi, nghiêng đầu như đang nghiêm túc đánh giá tôi từ đầu xuống chân.

“Không có gì, chẳng qua là thấy chúng ta đều thật đáng thương.” Y nhún vai, “Em may mắn hơn anh một chút, nhưng đáng tiếc lại ngốc hơn anh.”

Y xếp một tờ văn kiện thành máy bay giấy, phóng đến chỗ tôi.

Tôi né đi, máy bay đâm vào bả vai.

“Giang Lạc, anh đã nói với em rồi, đôi khi nếu dũng cảm bước lên một bước thì em sẽ phát hiện những gì em suy tưởng đều không phải là sự thật.” Dịch Lễ nghiêm túc khuyên nhủ, “Cũng như em tưởng rằng Hình Bách Xuyên không yêu em nhưng thật ra hai người các em đang chơi trò thầm mến lẫn nhau mà thôi.”

Nghe được bốn chữ “thầm mến lẫn nhau”, tôi căng thẳng không biết nói gì.

Tâm tư của tôi luôn bị Dịch Lễ nhìn thấu, không dám thừa nhận rằng anh Bách Xuyên có lẽ cũng giống mình.

Đúng thật là đối mặt với Dịch Lễ, tất thảy trò vặt của chúng tôi dường như đều bị nhìn thấu trong vô tình, y quá am hiểu phương thức nghe lời đoán ý, thậm chí còn hiểu rõ chúng tôi hơn cả bản thân chúng tôi.

Tôi đang muốn nói gì đó thì bỗng có người gõ cửa phòng làm việc của Dịch Lễ.

Cả hai cùng nhìn ra cửa, tôi không thể ngờ lại gặp Từ Chiêu ở chỗ này.

Tôi và Từ Chiêu vẫn chưa nói chuyện thật sự với nhau, tôi luôn tránh né hắn, hình như hắn cũng bận rộn chuyện khác.

Đặc biệt là bây giờ chỉ cần nghĩ đến hắn thì sẽ nhớ đến cuộc điện thoại đó, cả tiếng thở dốc đầy nhục dục trong điện thoại.

“Sao anh đến đây?”

Tôi quay sang Dịch Lễ, hơi khiếp đảm.

Bọn họ quen biết từ bao giờ?

Vì sao lại quen biết?

Sắc mặt Dịch Lễ không được tốt, tôi hiếm thấy trong mắt của y chứa đựng sự luống cuống.

“Giang Lạc?” Từ Chiêu không trả lời câu hỏi của Dịch Lễ mà hỏi tôi, “Sao em ở đây?”

Trong lòng của ba người ở đây đều đầy dấu chấm hỏi.

Tôi thấy Từ Chiêu cầm cái ví tiền, là quà sinh nhật tôi mua cho hắn.

Những năm rồi đều là tôi tự tay tặng cho hắn, nhưng năm nay vì những chuyện không vui xảy ra lúc trước dẫn đến tôi căn bản không muốn gặp mặt nên gửi chuyển phát nhanh cho hắn, không ngờ đối phương sử dụng thật.

Dịch Lễ bước ra từ sau bàn làm việc, đứng trước mặt chúng tôi.

“Hôm nay không phải anh bận việc hả?” Y hỏi Từ Chiêu, giọng nói có phần run run.

Tôi đoán là mình đã bắt được bầu không khí kỳ diệu giữa hai người họ, song song đó, giọng người thanh niên nhận điện thoại của Từ Chiêu tái hiện trong đầu tôi, đồng thời vừa khớp với giọng của Dịch Lễ.

Cuộc sống vô số lần chứng minh với ta rằng thế giới này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, mà cũng vô số lần nói với ta rằng những đoạn máu chó chỉ xuất hiện trong phim truyền hình lúc 8 giờ thật ra có mặt ở khắp nơi nơi trong cuộc sống của chúng ta.

Chúng ta đều là những kẻ đáng thương bị cuộc sống đùa giỡn.

Dịch Lễ khá bối rối, không kịp giải thích gì hết, đẩy thẳng Từ Chiêu ra ngoài cửa.

Y tựa vào cửa đối diện với tôi.

“Anh có việc, em nên về trước đây.” Tôi nhớ lại lần Dịch Lễ đi mua ví tiền với mình, có lẽ trong mắt người khác trông có vẻ làm bộ làm tịch, nhưng tôi thật sự đau lòng cho Dịch Lễ.

Tôi nhớ đến nụ cười chan chứa hạnh phúc của y khi nhắc đến người mình yêu, cũng nghĩ đến phản ứng mới vừa rồi của y, nói vậy y đã sớm biết quan hệ của tôi và Từ Chiêu, lòng đột nhiên hổ thẹn.

“Em đừng đi.” Dịch Lễ nắm cổ tay tôi, trầm giọng xuống nói, “Anh không có việc gì.”

Từ Chiêu đứng ngoài gõ cửa: “Dịch Lễ! Mở cửa!”

Dịch Lễ nhíu mày nhìn tôi, cắn cắn môi.

Trong giây khắc này tôi thấy vị bác sĩ tâm lý lúc thường luôn trưng ra điệu bộ lạc quan không gì có thể phá vỡ đã bị đánh bại, lòng dâng trào cảm giác “đồng bệnh tương liên”.

Yêu mà không có được, bi thương đến cỡ nào.

Tôi đứng dậy đi mở cửa, nói với Từ Chiêu đang ù ù cạc cạc: “Em muốn đi ra ngoài với Dịch Lễ, phiền anh cho em mượn anh ấy.”

Nói xong thì quay người kéo Dịch Lễ đi, hoàn toàn không để ý Dịch Lễ có nguyện ý hay không.

Tôi nghĩ Dịch Lễ đã giúp mình lâu như vậy, bây giờ khúc mắt của y cũng hãy để tôi thử tháo gỡ giúp.

Tôi vẫn hay cảm thấy mình may mắn, mặc dù đường tình duyên không thuận lợi, nhưng tốt xấu gì thì khi chịu bước lên một bước cũng đều sẽ gặp được người làm tôi chấp nhận tin tưởng vào mai sau.

Lúc trước có Bách Lâm, sau này có anh Bách Xuyên và Dịch Lễ, trong cuộc sống hỗn loạn của tôi, là bọn họ kéo tôi chạy về trước.

Ngồi một mình trong tiệm cà phê đối diện công ty, giống như trong quá khứ ngồi chờ Bách Lâm tan việc, nhưng hôm nay tôi lại chờ anh Bách Xuyên.

Lúc xế chiều đã hàn huyên với Dịch Lễ rất lâu, cả hai ngồi trên ghế, rõ ràng y lớn tuổi hơn tôi mà lại ôm tôi khóc nức nở như đứa trẻ bị oan thấu trời.

Y rất nhạy bén, cũng rất nhạy cảm, Từ Chiêu lại đối xử với y bình thản quá đáng, từ khi hai người bắt đầu biết nhau thì cực kỳ thẳng thắn nói là không yêu.

Từ Chiêu là kẻ xấu, điều này đã là sự thật từ trước.

Rõ ràng hắn nói không yêu Dịch Lễ nhưng lưu luyến sự quan tâm dịu dàng và tình yêu nồng cháy của Dịch Lễ.

Thật ra, nói chính xác hơn là hắn đang vô liêm sỉ tiêu hao tình yêu của Dịch Lễ.

Xưa nay Dịch Lễ luôn là loại tính cách “không đụng tường Nam không quay đầu”, không đến thời khắc cuối cùng thì sẽ không bỏ qua nỗ lực giành giật.

Vì thế hai người cứ giao du không rõ ràng, dường như Từ Chiêu xem Dịch Lễ thành công cụ phát tiết tình cảm và tính dục, nhét tất cả chúng cho Dịch Lễ gánh chịu.

“Anh ta đối xử với anh như vậy, sao còn kiên trì làm gì?” Tôi hỏi.

Dịch Lễ trả lời: “Tình yêu là thứ không có lý lẽ nhất, anh biết anh ấy không yêu anh cũng biết anh ấy rất xấu xa, nhưng lại cứ không khống chế được bản thân bị xem thường mà yêu anh ấy.”

Tôi nghĩ mình có thể hiểu ý của y, nhưng lần này Từ Chiêu thật sự rất quá đáng.

Đến cuối cùng, tôi và Dịch Lễ làm ra một giao hẹn.

“Em theo đuổi anh Bách Xuyên, còn anh quên Từ Chiêu đi.”

Đây là trò chơi buồn cười và ấu trĩ cỡ nào, nhưng tôi với Dịch Lễ phối hợp nhịp nhàng, khi lòng bàn tay của cả hai áp vào nhau, tôi biết trong cuộc sống tẻ nhạt vẫn phải có chút kích thích khiêu chiến, đó mới gọi là nhân sinh.

Thành thật thì đây luôn là khát vọng của hai chúng tôi, có điều không có cái cớ nào để cả hai bước ra được những bước đi này.

Cho dù là cảm nắng hay yêu đơn phương thì cũng khiến tim chúng ta chất chứa nỗi oan ức cần được giải thoát, thôi thì đành dũng cảm một lần.

Thế nên hiện tại, tôi ngồi ở chỗ này gửi tin nhắn cho anh Bách Xuyên.

(Sếp Hình à, em đang ngồi ở tiệm cà phê đối diện công ty, đã gọi cho anh một ly rồi, nếu anh đến quá trễ thì có lẽ sẽ nguội đấy.)

Gửi xong tin này, tôi bỗng thấy mình như là kẻ xấu nham hiểm vậy.

Ly cà phê trước mặt vẫn bốc hơi nóng, nhưng sắc trời đã chập tối.

Đến giờ tan ca rồi mà anh Bách Xuyên vẫn không trả lời tin nhắn của tôi.

Tôi thu hồi tầm nhìn, cúi đầu nhìn cà phê của mình.

Bất chợt bên tai truyền đến tiếng gõ lên kính.

Tôi ngẩng đầu nhìn sang, anh Bách Xuyên mỉm cười đứng ngoài cửa kính nhìn tôi.

Đèn đường bỗng được bật sáng, nụ cười của anh cũng thêm ấm áp.

Tôi cười với anh, chỉ chỉ vào ly cà phê ở đối diện, ra hiệu cho anh mau vào đây.

Cuối xuân đầu hè vẫn luôn là thời tiết tôi yêu thích nhất.

Tiết trời lãng đãng, anh Bách Xuyên chỉ mặc chiếc áo sơ mi kẻ sọc không thắt cà vạt, không cài hai cúc áo ngay cổ.

Anh chạy vào, đi đến chỗ tôi.

Không ngồi xuống đối diện cũng không uống cà phê, mà ngồi vào cạnh tôi, một tay cầm lấy cánh tay tôi, một tay sờ trán của tôi.

“Tàm tạm.” Anh lại sờ trán mình, “Hạ sốt.”

Bỗng dưng tôi rất muốn ôm anh, không biết vì bị sốt hỏng đầu hay vì nói chuyện phiếm với Dịch Lễ làm loạn thần kinh, căn bản không thể giải thích rốt cục lấy dũng khí từ đâu ra, nói chung là đợi đến khi tôi lấy lại tinh thần thì đã ôm chầm người đàn ông trước mặt rồi.

Trên người anh thoang thoảng mùi nước hoa, tôi lén ngửi nơi mép cổ áo của anh ấy, cũng vì thế mà say đắm.

Anh khẽ xoa nhẹ lưng tôi, hỏi: “Sao vậy?”

Tôi không dám trả lời, nhắm mắt lại, muốn trốn trong lòng anh ngủ một giấc.

Hết 41.

Chương 42: [Hình Bách Xuyên 2.0]

Giang Lạc phát bệnh thì hình như sẽ thẳng thắn hơn đôi chút.

Có lẽ vì đang không được thoải mái nên buộc phải tháo gỡ hết tất cả trang bị, quay về với bản chất chân thật nhất của mình, muốn gì, muốn làm gì, muốn nói gì đều không có nhiều sức lực suy ngẫm cân nhắc, em ấy như vậy lại đáng yêu ngoài tầm kiểm soát.

Em gửi tin nhắn cho tôi, nói đang đợi ở tiệm cà phê đối diện công ty.

Không có thời gian trả lời tin nhắn, tôi chạy một mạch xuống dưới lầu.

Chẳng phải có một thành ngữ gọi là “mong ngóng về nhà” sao, giây khắc ấy tâm trạng của tôi gần như cũng có thể hình dung như thế, muốn ngay lập tức quay trở lại bên em ấy.

Tôi phải cảm ơn Dịch Lễ vì mấy năm trước quen anh ấy nên bây giờ mới nhận ra cái ôm của tôi và Giang Lạc chan chứa tình cảm như thế nào.

Cách tấm kính thủy tinh nhìn người ngồi bên trong, mái tóc dài, phần tóc mái lòa xòa hơi che khuất đôi mắt.

Tôi gõ lên cửa kính, nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của em ấy mà hận không thể đi xuyên qua kính nhéo mặt em.

Tôi không biết có phải chỉ mỗi tôi như vậy hay không, khi yêu một người thì đều sẽ luôn không tự chủ được xem đối phương thành đứa trẻ, muốn cưng chiều người yêu vô chừng mực, thậm chí muốn làm bất cứ chuyện gì cho người ấy.

Tôi tin tưởng người mình yêu đều đáng giá được yêu, vì tôi tin vào mắt nhìn của mình, cũng tin vào người tôi yêu thương.

Giang Lạc bỗng chạy đến công ty tìm tôi có vẻ như là có điều muốn nói, em ấy hết sốt, tôi cũng bỏ được nỗi lo xuống.

Trong tiệm, em nấp trong lòng tôi, nhắm hai mắt không nói gì, tôi nghi ngờ em đã ngủ rồi.

“Giang Lạc. Tôi khẽ vỗ lưng em, nhỏ giọng gọi sợ sẽ làm em sợ.

Em chống chóp mũi lên bả vai tôi, khẽ “Ừ” một tiếng.

“Về nhà nhé?” Tôi thấy tòa nhà đối diện đã có người lục tục đi ra, còn có công nhân viên của công ty tôi chen lẫn trong đó.

Em ấy ngẩng đầu lên, nhìn tôi một lúc rồi ngồi thẳng người, nhấp một ngụm cà phê.

“Có phải em có chuyện tìm tôi?” Tôi nghĩ là mình hiểu Giang Lạc, có vài người mà ta không thể dùng thời gian quen biết dài ngắn để phán đoán mức độ thấu hiểu của cả hai, tôi đặt hết tâm tư của mình lên người em ấy mà không ngần ngại giữ lại gì, vậy nên em cất giấu tâm sự gì trong lòng, dĩ nhiên tôi có thể thấy được.

Giang Lạc nhìn ra ngoài cửa kính, tôi nhìn em.

Bầu trời bên ngoài dần dần sẩm tối, cửa kính phản chiếu ra hình bóng của chúng tôi.

Em ấy im lặng một lúc, chợt lên tiếng: “Anh, em…”

Không biết sao, giây khắc đó tim tôi bỗng nhảy vọt lên cuống họng, nó đập rất nhanh, như là sắp nổ tung đến nơi rồi.

Tôi hơi quay đầu cũng nhìn ra cửa kính, ở đó, tầm mắt của cả hai chạm nhau.

Tôi và Giang Lạc đối diện, tôi muốn hôn em ấy.

Trong tiệm vang lên tiếng ca.

Lisa thâm tình hát:

Once I crossed seven rivers to find my love

And once, for seven years, I forgot my name

(Tôi đã từng vượt qua bảy con sông để kiếm tìm tình yêu

Và cũng từng, suốt bảy năm đằng đẵng, quên đi bản thân mình)

Giang Lạc hé môi, em ấy mấp máy phát ra âm thanh rất nhỏ, chừng như bị tiếng nhạc lấn át.

Nhưng tôi vẫn nghe vô cùng rõ ràng.

Em ấy nói: “Anh, em yêu anh.”

Phải hình dung cảm giác khi ấy của tôi như thế nào đây, tất cả giác quan đều mất hiệu lực, ngẩn người ra, một lúc lâu sau vẫn không bình tĩnh lại nổi.

Ắt hẳn người tôi đang run rẩy, vì điều này quá sức tưởng tượng.

Người mà tôi âm thầm, e dè yêu thương lại nói lời yêu tôi vào một ngày đầu hạ trong tiệm cà phê cùng với tiếng nhạc.

Đây có lẽ không phải sự thật, thế nên tôi không nhúc nhích, vì muốn giữ nó lâu hơn chút nữa.

Dù chỉ kéo dài được thêm một lúc.

Không biết đợi bao lâu thì các bộ phận trong cơ thể tôi mới bắt đầu vận hành chức năng của chúng, tôi lại nghe thấy giọng hát của Lisa, cô ấy đang hát: “That there once will be a better tomorrow.” (Rằng sẽ có một ngày mai tốt đẹp hơn.)

Tôi giơ tay quay mặt Giang Lạc qua, khi tay chạm vào làn da của em ấy thì sờ được nước mắt man mát trên gương mặt em.

Ban đầu em không chịu quay qua, mặc dù không nỡ nhưng tôi vẫn dùng sức.

Đối mặt với tôi mà vẫn không chịu nhìn tôi, một người kỳ quặc như thế, thật sự là lần đầu tiên tôi gặp.

Tỏ tình với tôi nhưng lại có điệu bộ cam chịu như bị cưỡng ép, nếu là người khác thì chắc chắn tôi sẽ mất kiên nhẫn nhìn người ta diễn kịch, nhưng đây là Giang Lạc, tôi biết em ấy đang giãy giụa điều gì.

“Nhìn tôi.” Tôi nói với em.

Ban đầu em do dự, cuối cùng cũng ban thưởng ánh mắt cho tôi đang chờ đợi.

Nhìn bộ dạng của em ấy, tôi qua loa lau mặt cho em, cười hỏi: “Khóc gì chứ?”

Em ấy không nói gì, rút khăn giấy để trên bàn lau mũi.

Tôi lại ôm em, thật ra nếu có thể, tôi muốn hôn em hơn.

Tôi muốn sử dụng phương thức mãnh liệt hơn để đáp lại lời tỏ bày của em, vì cứ thấy chuyện này không quá chân thực.

Em quen em trai tôi nhiều năm như thế, thương nhau nhiều năm như thế, dáng vẻ em đau đớn sau khi Bách Lâm qua đời luôn hiện hữu trong đầu tôi không thể gạt đi, trong tim tôi đã nhận định em sẽ nhớ thương Bách Lâm suốt đời, tuy không muốn thừa nhận nhưng thật sự cảm thấy từ giờ em sẽ không yêu thêm bất kỳ ai khác.

Từ lúc ban đầu, tình cảm tôi dành cho em đã mang theo nỗi xót xa và tuyệt vọng, từ đầu đã hiểu mãi mãi cũng không có được sự hồi đáp.

Mà nào ngờ lại có thể nghe được câu nói không thể được thốt ra từ một-người-không-có-khả-năng nhanh như vậy.

Nếu đây không phải là giấc mộng thì là tôi nghe lầm rồi.

Đúng thật chỉ là nghe lầm thôi sao?

Không phải. [kuroneko3026]

Tôi có thể khẳng định mình nghe thấy lời tỏ tình của em ấy một cách rất rõ ràng.

Tôi muốn hôn em, muốn chiếm lấy em, muốn hét với toàn thế giới rằng tôi và Giang Lạc yêu nhau.

Không phải đơn phương đã định trước là sẽ kết thúc trong đau khổ, mà là chân chính yêu nhau.

Toàn thế giới chỉ mỗi tôi biết em ấy có tâm trạng thế nào, dùng bao nhiêu dũng khí mới nói ra được lời bày tỏ ấy.

Không có thời gian nghi ngờ thật giả, chỉ muốn ôm siết em thôi.

Đúng thật tôi còn cần thời gian để tiêu hóa chuyện này, nhưng không phải hiện tại, hiện tại chuyện duy nhất tôi cần làm là giữ chặt Giang Lạc không cho em ấy chạy mất.

Trước mắt, em ấy đã tỏ tình với tôi thì em là của tôi rồi.

Tôi hơi xấu hổ, chuyện này nên để tôi làm mới phải.

Nhưng ngẫm lại, nếu em ấy vẫn chờ đợi thì chắc cả đời cũng không đợi được tiếng yêu của tôi.

Phải, so với Giang Lạc, tôi mới là kẻ nhu nhược.

Giọng hát của Lisa ngừng lại, tôi ghé sát vào tai Giang Lạc, nói: “Xin lỗi.”

Em ấy cứng người, vì đang ôm em nên tôi cảm nhận rất rõ.

Tôi càng ôm siết em hơn, nói tiếp: “Nên là anh tỏ tình với em mới phải.”

Bạn biết đấy, tất thảy thời khắc ấm áp đều sẽ không thể duy trì được lâu, vì luôn có những kẻ chăm chăm phá hoại bầu không khí lãng mạn của bạn.

Tôi còn chưa kịp nói với Giang Lạc tôi cũng yêu em ấy thì cửa kính sát bên chúng tôi bị gõ cộp cộp.

Ngoài cửa, ba thằng nhãi sợ thiên hạ không loạn gào rú ầm trời, cách qua tấm kính mà tôi còn nghe thấy chúng hét: “Chúc ông chủ và bà chủ trăm năm hòa hợp!”

Chắc chắn Giang Lạc cũng nghe thấy, em ấy nằm úp sấp trong ngực tôi, xấu hổ không chịu ngẩng đầu lên.

Tôi giơ tay xua mấy tên ầm ĩ đó đi, chúng không cam lòng quay chụp xong mới bỏ chạy.

“Đi hết rồi.” Tôi kéo Giang Lạc ra, nắm tay em nói, “Mình cũng về thôi.”

Bây giờ nắm tay nhau không giống với lúc trước, có lẽ là nhờ Giang Lạc tiếp thêm dũng khí nên tôi không tiếp tục trốn tránh nữa.

Thật ra tôi còn nghĩ rằng cả đời cũng không vượt qua được chướng ngại phía trước chúng tôi, nào ngờ Giang Lạc lại vượt qua nó, bước đến trước mặt tôi.

Còn có điều gì khiến người hưng phấn khó tin hơn điều này?

Không có.

Trong khoảnh khắc mười ngón tay của tôi và Giang Lạc đan vào nhau, cuộc đời này quả là không đáng tiếc.

Tôi không muốn buông tay em ấy ra dù chỉ một giây, ngay cả khi đến quầy tính tiền rồi vẫn nắm tay em.

Nhân viên trong tiệm nhìn chúng tôi cười trộm, Giang Lạc hơi ngại ngùng, tôi chợt nảy sinh tâm tình khoe khoang, cố ý kéo Giang Lạc lại gần hơn.

Cả hai ra ngoài, đứng trước cửa thì tôi sực nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng.

“Giang Lạc.” Tôi dừng bước.

Em ấy ngoái đầu nhìn tôi.

Bên đường đông đúc xe cộ lui tới, nhưng phút giây này tiếng còi inh ỏi cũng không làm người ta bực dọc.

Tôi nhìn em, từ từ nâng tay em lên hôn mu bàn tay của em.

Rồi nói: “Anh cũng yêu em.”

Thành thật mà nói tôi không được bình tĩnh như bề ngoài thể hiện, nếu giây phút này không phải đang trên đường cái thì chắc tôi đã ôm Giang Lạc xoay vòng vòng.

Tôi không thể hôn môi em ấy, nhưng vẫn còn có bàn tay và trán.

Có rất nhiều phương thức biểu đạt tình yêu, tôi chỉ muốn để em cảm nhận được tâm ý của mình.

Giang Lạc ngớ ra nhìn tôi, mới đầu có vẻ như không nghe rõ tôi nói gì, sau đấy vẻ mặt trở nên rất kỳ lạ, không biết đang cười hay đang khóc.

Ngay lúc tôi không biết nên nói gì em bỗng chợt gọi tôi một tiếng rồi bổ nhào lại ôm lấy tôi.

Tôi không muốn lo lắng những việc khác, việc em ấy từng là người yêu của ai, việc sinh lý của em có chỗ thiếu hụt, những cái đấy đều không phải vấn đề, mà cũng không thể ngăn cản tôi yêu em ấy và lựa chọn sánh bước bên em.

Giang Lạc đã dũng cảm như thế rồi mà tôi không đáp lại bằng tình yêu gấp trăm lần, ngàn lần thì sao có thể yên tâm cho được.

Trên đường chở em ấy về nhà, tay chúng tôi vẫn nắm chặt nhau.

Tôi biết như thế rất không an toàn, nhưng hãy tha thứ cho tôi, tôi thật sự không muốn buông em ra.

Tôi muốn hỏi vì sao hôm nay em lại đột nhiên tỏ tình với mình, cũng muốn hỏi em bắt đầu có tình cảm với mình từ khi nào, rất nhiều rất nhiều câu hỏi nhưng không biết nên hỏi từ đâu.

Chúng tôi nắm tay đi vào nhà của em, sau lại nắm tay ngồi trên sofa thừ người ra.

Rõ ràng đều là đàn ông gần 30 mà lại quái đản ngây thơ như là học sinh trung học lần đầu yêu đương, lòng bàn tay đổ mồ hôi nhưng không ai chịu buông ra trước.

Trong phòng tĩnh lặng, Giang Lạc bỗng hắt xì một cái rất lớn.

Chúng tôi đối diện nhau, rồi cùng bật cười ngã ra ghế sofa.

Em rúc trong ngực tôi, cười đến run vai, tôi vui vẻ không kìm nổi nên nhân lúc em không để ý, lén in một nụ hôn trên đầu em.

Tôi thật sự rất muốn chiếm hữu em, đặc biệt là sau khi biết em cũng yêu tôi.

Tiếng cười dần nhỏ đi, cả hai đều im lặng trong chốc lát.

Giang Lạc lên tiếng: “Thật ra ngày hôm nay em với Dịch Lễ đã thực hiện một cuộc cá cược.”

“Hả?”

Em nghiêng đầu nhìn tôi, lại nắm chặt tay tôi: “Em biết người anh ấy thích là ai, Từ Chiêu.”

Tôi không nói gì, nghĩ lúc này mà nhắc đến tên đấy thì mất hứng quá.

Giang Lạc nói tiếp: “Em nói với Dịch Lễ em sẽ theo đuổi anh, nếu em thành công thì anh ấy cũng sẽ có thể thành công lãng quên Từ Chiêu.”

Tôi bất đắc dĩ cười, thật sự không biết nên đánh giá hành động của hai người họ như thế nào.

Nhưng bấy giờ tôi lại có phần cảm kích Từ Chiêu, nếu không nhờ có hắn thì có lẽ Giang Lạc với tôi sẽ không suôn sẻ biểu lộ tâm ý của mình nhanh đến vậy.

“Anh.” Giang Lạc ngồi dậy, đối mặt với tôi nói nghiêm túc, “Cho em chút thời gian.”

Em ấy nói xong thì bỗng tiến lại.

Một nụ hôn khe khẽ rơi xuống khóe môi tôi.

Hết 42.

⇐ Chương 39

Chương 43 + 44 ⇒

Advertisements

Tác giả:

__ Nếu người không thể đứng dậy, vậy tôi sẽ ngã xuống cùng người ღ

One thought on “[SỰ KIỆN SÁT NHÂN] – 40 + 41 + 42.

  1. Tôi vỗ nhje em ấy nhưng em nắm lấy -> nhẹ
    “Nghe lời. “Tôi sờ trán em, vẫn -> lời.” Tôi
    Giang Lạc hơi dơ dự xong đáp -> do
    Dịch lễ bước ra từ sau bàn làm -> Lễ
    Rõ rành hắn nói không yêu -> ràng
    “Giang Lạc. Tôi khẽ vỗ lưng em -> Lạc.”
    Em ơi suốt đêm thao thức vì em :))))) Hông có gì là tuyệt đối đâu Lạc Lạc bảo bối ~●v●~

    Liked by 1 person

⊂(♡⌂♡)⊃ ♱♡‿♡♰ (●♡∀♡))ヾ☆*。 (●♡∀♡) (。♥‿♥。) (♥ω♥ ) ~♪ (♥ω♥*) (✿ ♥‿♥) ✿♥‿♥✿ 乂❤‿❤乂 ٩(♡ε♡ )۶ Σ(ノ°▽°)ノ ヽ( ・∀・)ノ ˭̡̞(◞⁎˃ᆺ˂)◞*✰ (p^-^)p (ノ^∇^)ノ゚ ヽ(〃・ω・)ノ (۶* ‘ꆚ’)۶” (。>ω<)。 (ノ。≧◇≦)ノ ヾ(。・ω・)シ (ノ・д・)ノ .+:。(ノ・ω・)ノ゙ 凸(^▼ェ▼メ^) 凸(¬‿¬) ┌∩┐(◣_◢)┌∩┐ ┌∩┐(ಠ_ಠ)┌∩┐ ╭∩╮(︶︿︶)╭∩╮ ╭∩╮(-_-)╭∩╮ 。゜(`Д´)゜。 (ノД`)・゜・。 ˚‧º·(˚ ˃̣̣̥᷄⌓˂̣̣̥᷅ )‧º·˚ °(ಗдಗ。)°. (/□\*)・゜ .°(ಗдಗ。)°. 。゚(゚∩´﹏`∩゚)゚。 。゚(゚´Д`゚)゚。 ‧º·(˚ ˃̣̣̥⌓˂̣̣̥ )‧º·˚ ๐·°(৹˃̵﹏˂̵৹)°·๐ (╯︵╰,) ヽ(´□`。)ノ ( p′︵‵。) (;_・) (; ̄д ̄) (/ _ ; ) (′︿‵。) (´_`。) (´∩`。) (´A`。) (´Д`。) (|||❛︵❛.)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s